Em bạn gái nữ sinh của tôi thổi kèn là miễn chê

Cả hai nằm ôm nhau trên sofa, hơi thở dồn dập dần chậm lại, ánh đèn vàng cam mờ nhạt hắt lên cơ thể trần truồng của họ, mồ hôi lấp lánh trên da. Chiều muộn, Tuấn gọi lại, giọng gấp gáp qua loa điện thoại: “Hoàng, tao đã tìm hiểu về Nam, nó từng bị điều tra lạm dụng bệnh nhân cách đây hai năm, nhưng không đủ chứng cứ, tao gửi thư nặc danh cho nó, nó bấm vào xem nên hack vào máy nó được rồi, tao thấy dấu vết nhiều file bị xóa, để tao khôi phục lại.” Hoàng siết tay, giọng trầm: “Tốt, mày làm nhanh, tao cần bằng chứng chắc chắn.” Tuấn cười, “Mày nghi đúng rồi, thằng này không sạch, để tao đào sâu, tối tao gửi mày.” Hoàng gật, “Cảm ơn, tao chờ,” rồi cúp máy. Anh nhìn tấm ảnh trên bàn, lòng rối như cơn gió lùa qua khe,” Chắc sẽ có clip Thư và nó trong phòng khám, không biết nó đã làm gì vợ mình nữa” Anh nhắn Thư, “Em yêu, anh về muộn chút, đừng lo, anh đang giải quyết chuyện Nam,” nhưng lòng anh thoáng kích thích, “Nếu em sướng với nó thật, anh muốn biết cảm giác đó thế nào.”
Tối đến, căn nhà Thư chìm trong ánh đèn vàng cam mờ nhạt, rèm cửa khép kín, tiếng quạt trần kêu “rè rè” hòa cùng tiếng bé Ngọc ngủ say trong nôi. Thư ngồi trên sofa, đôi tay ôm điện thoại, vừa cho con ngủ xong, lòng cô nặng trĩu khi nghĩ đến Nam, “Hắn còn giữ gì nữa không, anh làm gì mà chưa về?” Điện thoại rung lên, tin nhắn từ Nam hiện trên màn hình: “Hoàng đánh tao, mày sẽ hối hận, Thư,